[Nguyệt Hạ Tang] Hồi ký của Olivia

Người viết: Minh Lan

Dạo này bệ hạ Olivia đang viết hồi ký. Chuyện bắt nguồn từ một chiều hoàng hôn nọ, thằng nhóc con thứ hai của họ (lại là nhóc con ấy) đi học về khoe rằng hôm nay cô giáo (lại là cô giáo ấy) dạy một thể loại văn học mới, gọi là hồi ký. Nhóc kể, cô giáo nói rằng có rất nhiều nhân vật nổi tiếng ở đế quốc viết hồi ký, quyển hồi ký sau khi xuất bản thu được rất nhiều tiền, rất rất nhiều tiền. Kể tới đây, mắt thằng nhóc sáng rỡ, cánh nhỏ vỗ lên vai ba ba, miệng chíp liên hồi: “Ba ba yên tâm, con sẽ cố gắng trở thành người nổi tiếng rồi viết hồi ký kiếm thật nhiều tiền nuôi ba ba, ma ma và các ông.”

Ollie – người đang rầu thúi ruột vì dạo này vật giá không ngừng leo thang, chính sách phát lương cho bệ hạ mãi chưa thấy hội đồng trưởng lão phê duyệt, đang sống nhờ đồng lương của vợ, ngay cả thằng con còn biết mà an ủi kia kìa – nghe mà như thấy được ánh sáng chân lý cuối con đường. Thế là, bệ hạ Olivia bắt đầu viết hồi ký.

Tâm hồn văn chương của loài Cantus quả thật không thể khinh thường, chỉ sau một tuần, bệ hạ Olivia vĩ đại đã viết được ba quyển hồi ký mấy ngàn trang đầy tâm huyết, ghi lại toàn bộ quá trình phấn đấu đầy gian nan mà hạnh phúc của bản thân trên con đường cùng bạn đời trở thành bệ hạ và hoàng hậu vĩ đại của đế quốc. Quyển sách dày cộm, văn chương lai láng, câu từ sến súa bay bổng, có thể khiến độc giả vừa cảm động đến nước mắt ràn rụa, vừa phấn khích đến muốn ngay lập tức bay đến trước mặt bệ hạ mà quỳ xuống hôn chân. Thế nhưng, một điều kỳ lạ là bệ hạ chỉ viết về thời gian sau 17 tuổi, cũng là thời điểm bệ hạ gặp hoàng hậu Mục Căn vĩ đại, còn trước đó thì một chữ cũng không nhắc đến, cuối cùng trở thành bí ẩn của lịch sử.

Bỏ qua chuyện này thì cuốn hồi ký của bệ hạ vô cùng được dân chúng hoan nghênh, hết sạch chỉ trong giây đầu tiên bán ra, trở thành quyển sách đầu giường của mọi thế hệ. Khi được hỏi bạn thích phần nào trong quyển hồi ký này nhất, rất nhiều người đều nói rằng, đó là 15 câu thơ đầu tiên nằm ở trang đầu tiên của quyển sách. Phóng viên đường phố nghe xong ra chiều gật đầu thấu hiểu, phải, là 15 câu thơ đầu tiên, dù bài thơ ấy có đến 17 câu O o O

Thật ra thì, cũng không phải họ không thích 2 câu thơ cuối, chẳng qua họ chỉ cảm thấy mình chưa đủ trình độ để cảm thấu hết ý nghĩa của nó mà thôi.

Nói đến điều này cũng là một câu chuyện bi thương ngọt ngào của bệ hạ Olivia vĩ đại. Sau khi hoàn thành cuốn hồi ký, bệ hạ vĩ đại như thường lệ ngại ngùng đưa cho hoàng hậu vĩ đại xem qua, đặc biệt là bài thơ ở trang đầu.

“Trên bầu trời có muôn ngàn vì sao lấp lánh
Nhưng trong lòng tôi chỉ có hai vì sao sáng nhất
Đó là đôi mắt cậu, trong ngần

Trên thế gian có vô vàn màu sắc tươi đẹp
Nhưng trong lòng tôi chỉ có một màu rực rỡ nhất
Đó là mái tóc cậu, mềm mại

Giữa thiên hà bao la có vô vàn âm thanh
Nhưng trong lòng tôi chỉ có một âm thanh du dương êm dịu nhất
Đó là tiếng cười của cậu, ngọt ngào

Vũ trụ vô tận có muôn vàn cảnh sắc
Duy chỉ có một nơi xinh đẹp nhất, trong lòng tôi
Đó là nơi có cậu, dịu dàng

Vạn vật thế gian có trăm ngàn lý do để tồn tại
Riêng tôi chỉ có một
Vì cậu!

………………….
………………….
………………….”

Mục Căn giờ đã là ông chú hơn 60 tuổi, tất nhiên không còn ngây thơ như trước nữa. Nhìn vào 3 dòng để trống cuối bài, lại nhìn ánh mắt vừa mong chờ lại vừa ngại ngùng của Ollie, sau một hồi lâu suy nghĩ, cậu đỏ mặt viết vào 3 dòng cuối.

“Bánh bao hành tinh Bạch Lộ có rất nhiều thành phần tươi ngon bổ dưỡng giá cả lại phải chăng
Duy chỉ có một thành phần khiến chúng trở thành món ăn ngon nhất trên thế gian này”

Vốn Mục Căn còn định viết thêm một câu “Đó chính là tình yêu cậu dành cho tớ” nhưng rất tiếc 3 dòng Ollie chừa cho cậu chỉ đủ chỗ cho 2 câu trên, thế nên cậu đành bổ sung câu này vào cuối quyển sách, chỉ trách trình độ của độc giả chưa đủ để liên hệ chúng với nhau mà thôi.

Ollie đọc xong thì miệng cười tủm tỉm mãi không thôi, mặc kệ ngoài kia mọi người vì câu thơ bỏ lửng của hoàng hậu vĩ đại mà nhấc lên một cơn sóng lớn:

Thứ nhất là với lớp người lấy việc ăn uống làm lẽ sống của đời: bác Alpha phát hiện dạo này doanh thu tiệm bánh bao bỗng nhiên tăng đột biến đó nhen (dù bình thường vốn đã cao lắm rồi) \\(^o^)//

Thứ hai là với các chuyên gia ẩm thực, nhà hàng lớn nhỏ: Đó là thành phần gì? Thành phần gì? Thành phần gì? A a a hoàng hậu vĩ đại à sao người không viết luôn điiiiiii, rốt cuộc là thành phần gì ư ư ư?????????????????

Thứ ba là với các nhà phê bình văn học: Sự bỏ lửng câu thơ của hoàng hậu vĩ đại nhất định mang hàm ý nhân văn sâu sắc nào đó mà chúng ta cần cảm nhận và phân tích thật kỹ &#,$&#*#&$*^#?$&&$,#&$*&$*$^$,#&#*$&$& (lược bỏ 10 ngàn từ)

Thứ tư là với thầy cô và học sinh đế quốc: sách giáo khoa có thêm một bài thơ mới, cũng như họ có thêm một đề bài mới để đau đầu.

Tóm lại, bệ hạ Olivia vĩ đại lần này túi vừa đầy tiền, tình lại đầy tim, thiệt là mỹ mãn quá đi à \\(^0^)//

P/s: Tài nghệ văn chương của hoàng hậu Mục Căn vĩ đại cũng không thể khinh thường được nhoa )

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.