Kỳ Huyễn Dị Điển – 30

Edit: Sổ

Chân Đau Quá

“Oa ~ Đây là trà thủ công trong truyền thuyết sao? Lá trà được hái bằng tay từ cây trà trồng trong tòa nhà, cuối cùng được phơi nắng lên men tỉ mỉ…… Chế thành trà?” Tay bưng một chén trà nhỏ, cậu bé tóc hơi xoăn hít thật sâu một bụng hương trà, khóe miệng cong cong, vẻ mặt tán thưởng nói:”Đã sớm nghe nói trà thủ công ở phòng y tế bên này rất nổi tiếng, chỉ nghe hương vị đã ngọt ngào tinh khiết đến thế này, uống vào nhất định càng thêm tuyệt không thể tả.”

Nói xong, cậu từ từ nhấp một ngụm nhỏ.

Xí! Nói như trước nay chưa uống bao giờ không bằng —— ngồi đối diện, trong lòng Diệp Khai không ngừng điên cuồng xỉa xói.

Bây giờ hắn đang ngồi trên sô pha đối diện với Thâm Bạch và Lâm Uyên, giữa hai cái sô pha còn kê bàn trà, lúc này hộp trà bị rơi hồi nãy được nhặt lên đang an vị trên bàn, bên cạnh còn có một bộ trà cụ loại nhỏ, hơi nước mờ mịt. Hiện tại Diệp Khai đang dùng trà đặc sản ở đây chiêu đãi hai vị khách quý.

Xí! Vờ vịt như khách ấy, rõ ràng là bệnh nhân còn —— dưới ánh mắt ám chỉ của thiếu niên, Diệp Khai cứng ngắc nhấc bình trà lên rót cho cậu một chén.

Bây giờ biểu tình của hắn đang miễn cưỡng che giấu bằng vẻ mặt bác sĩ tinh anh lạnh nhạt, thoạt nhìn nửa người trên cũng còn “Nhã nhặn lịch sự”, “Bình tĩnh”, chỉ là nửa người dưới, bắp chân thì không có cách nào hoàn toàn ngụy trang được. Diệp Khai phải dùng hết toàn bộ sức mạnh mới có thể ngăn được cẳng chân đang run nhè nhẹ.

Khoảng thời gian “Một chọi cố vấn” tới nay đã tạo thành bóng ma thật sự sâu sắc không hề nhẹ, vừa thấy thiếu niên đối diện chân hắn đã muốn bước ra ngoài, nó đã gần như trở thành phản xạ có điều kiện.

(≧皿≦)

Cơ mà, tình hình hôm nay lại hơi khác.

Hôm nay không phải là “Một chọi một” với “Cố vấn”, bây giờ có tổng cộng hai người đang ngồi đối diện với hắn.

Một trong đó đương nhiên là “Người kia” tra tấn hắn đến suýt nhảy lầu —— Thâm Bạch, mà người còn lại là bạn cùng phòng tốt tính tuy biết mặt chưa được mấy ngày nhưng lại làm hắn vô cùng thưởng thức —— Lâm Uyên.

Hơn nữa, Diệp Khai có một phát hiện trọng đại: Đại Ma Vương trong cảm nhận của hắn, hình như quen biết Lâm Uyên.

Chỉ là quen biết có lẽ còn chưa đủ để hình dung cảm giác hai người kia cho người ta, hắn luôn cảm thấy ——

Hình như Thâm Bạch hơi sợ Lâm Uyên đóa ! ! ! ! !

Người đàn ông được Đại Ma Vương kính sợ →là bạn cùng phòng ít nói ngày ngày mang đồ ăn sáng về cho mình!

Này, này, này…… Vụ náo nhiệt này cần phải vây xem á á á á á á á á á !

Kích động nghĩ trong lòng, Diệp Khai dùng sức bóp lấy cái đùi vẫn luôn muốn chạy ra ngoài, dùng cảm giác đau đớn tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ ở lại chỗ này.

Theo dõi phát triển tiếp theo.

Hết sức hưng phấn nghĩ, Diệp Khai nhìn về phía Lâm Uyên.

Ờm, bây giờ hắn đang cố hết sức dính mắt lên người Lâm Uyên, bởi trong phòng ngoài hắn chỉ có hai người, không nhìn Lâm Uyên thì phải nhìn Thâm Bạch, mà hiển nhiên, người sau hắn còn không dám liếc nhiều thêm một cái.

Cùng hắn nhìn Lâm Uyên còn có người thứ hai trong phòng. Khi Diệp Khai nhìn Lâm Uyên, Thâm Bạch cũng nhìn Lâm Uyên.

Dưới ánh nhìn chăm chú trầm trọng của cả hai, Lâm Uyên một tay bưng chén, bình tĩnh nhấp một ngụm trà, sau đó lại nhấp một ngụm nữa, rồi ngụm thứ ba còn chưa đủ…….

Chén rỗng.

“Đây……” Đây là nghệ thuật thưởng trà, không thể uống như thế, mà phải từ từ thưởng thức…… Diệp Khai đang sắp sửa nói với Lâm Uyên lại thấy ấm trà của mình đã bị thiếu niên đối diện xách lên.

Thiếu niên vừa rót trà cho Lâm Uyên vừa oán giận:”Ây dà! Vừa nãy uống trà em đã cảm thấy, thầy giáo ở đây cái gì cũng tốt, chỉ mỗi cái chén là không tốt, quá nhỏ, nhuận họng cũng không được. Lúc nào em biếu thầy một bộ chén lớn nhé!”

Đừng……. Xin cậu đừng tặng chén cho tôi, món quà quý giá nhất với tôi là cậu đừng bao giờ đến đây nữa —— bề ngoài thì không dám thể hiện ra, nhưng trong lòng Diệp Khai lại chen chúc các loại cự tuyệt.

“Tôi không am hiểu về trà lắm, khí hậu chỗ chúng tôi không sản xuất được trà, nên cũng không có thói quen uống trà.” Có lẽ do cả hai người trong phòng đều nhìn mình, Lâm Uyên cảm thấy dường như mình cần phát biểu cái nhìn về trà mình vừa uống một chút:”Nhưng mà, nước dùng pha trà khá ngon, là nước tốt.”

“Nước ở thành phố Ửu Kim không ngon lắm, ừm……. Cũng không thể hoàn toàn nói như vậy, nước ở nhà Thâm Bạch cũng được, nhưng nước ở Đông Vọng Kim uống không xuôi lắm, tôi phải thích ứng vài ngày mới quen.” Đừng nhìn thị trấn Sơn Hải một bên kề biển, nghe có vẻ khan hiếm nước ngọt mà vị còn không ra gì, cơ mà đừng quên người ta còn có nửa ngọn núi làm chỗ dựa nhá ~

Nước trên núi Bàn Long uống ngon cực kì, đặc biệt là nước suối chảy tới thị trấn đã được cây mây đen lọc mấy lượt, ngoài hương vị ngọt lành vốn có của nước suối còn mang theo mùi hương độc đáo của rễ cây mây đen. Nước như vậy dù chưa pha với trà đã ngon lắm rồi, nấu cơm nấu cháo lại càng thơm ngon khó cưỡng! Không nói đến trong nước không có tí cặn nào, mà còn không biết có phải tại lâu năm uống loại nước này không, cư dân trong thị trấn hầu như không sinh bệnh, ngoài ra, ai cũng có một hàm răng trắng sáng!

Ngay cả người lớn tuổi như bà Hoa, bà Hải cũng thế, rõ ràng đã một đống tuổi mà lại không thiếu một cái răng nào, ăn gì cũng ngon lành cành đào!

Lâm Uyên và Phùng Mông cũng không ngoại lệ, răng cả hai đều trắng đều tăm tắp, không cần đến phòng khám chỉnh hình của nha sĩ đã làm người ta ghen tị muốn chết.

“A Uyên nhạy cảm thật……. Không phải, anh nhạy bén quá đi ~ thế mà nguồn nước ở nhà em với nguồn nước ở Đông Vọng Kim lại không giống nhau ~ ” Đầu tiên là tán thưởng vị giác nhạy bén của Lâm Uyên, Thâm Bạch lại rất nhanh mang vẻ mặt hướng tới :”Hóa ra nước ở thị trấn Sơn Hải lại ngon như vậy? Thật sự muốn uống thử xem thế nào…….”

“A Uyên”, “Nhà em”, “Nhà anh”, “Thị trấn Sơn Hải”……. Một loạt các từ ngữ bình thường phát ra từ miệng hai người đối diện, mỗi từ lại đều làm Diệp Khai khiếp hồn khiếp vía.

Vậy mà Lâm Uyên đều đã đến nhà đối phương, mà “Người kia” còn biết quê Lâm Uyên là thị trấn Sơn Hải……

Hai người kia…… Nghe thế nào cũng thấy quan hệ thân mật muốn chết!

Đại khái cái dạng này của “Đại Ma Vương” làm người ta lập tức buông lỏng cảnh giác, cuối cùng Diệp Khai cũng cảm thấy thoải mái một chút, tuy vẫn cố hết sức để không phải tiếp xúc với ánh mắt đối phương, nhưng Diệp Khai rốt cuộc đã dám chen vài câu theo đề tài của hai người.

“Ngoài rượu thì sở thích số một của tôi là uống trà, lúc trước đã mơ hồ nghe nói nước ở quê cậu uống ngon lắm, nếu có cơ hội, tôi thật sự cũng rất muốn thử trà pha bằng nước của thị trấn Sơn Hải……” Có lẽ do nói đến chủ đề mình hứng thú, Diệp Khai cũng thư giãn hơn một chút.

“Có thể.” Ai ngờ, thế mà giây tiếp theo Lâm Uyên đã thật sự cho hắn câu trả lời khẳng định :” Lần này tôi mang một bình nước to từ nhà đến đây.”

“Ớ?” / “Ớ!” Lần đầu tiên Diệp Khai và Thâm Bạch phản ứng đồng bộ.

“Bà Hải lo tôi không quen khí hậu ở đây nên trước khi đi nhất quyết bắt tôi mang theo, nhưng có vẻ cơ thể tôi khá tốt, không có dấu hiệu không quen nên vẫn còn bình nước này, bình bà Hải dùng rất chất lượng, tuy đã vài ngày nhưng chắc là nước trong bình chưa biến chất đâu. ”

Oa —— Diệp Khai đang chuẩn bị ăn mừng, nhưng mà giây tiếp theo ——

“Tuyệt quá rồi! A Uyên, cho hỏi, em có thể có vinh dự đến nhà anh uống trà pha bằng nước thị trấn Sơn Hải không đây!” Chớp đôi mắt to, Thâm Bạch chắp tay thành chữ thập quay sang hỏi Lâm Uyên.

“Có thể.” Vũ lộ quân triêm*, không hề thiên vị, Lâm Uyên thẳng thắn cho Thâm Bạch câu trả lời như đúc.

*雨露均沾: Hoàng cung thời xưa, hoàng đế có rất nhiều phi tần, hoàng đế không quá sủng ái ai, cũng không hề lạnh nhạt với ai, trong một tháng, đa số cung tần phi tử đều được Hoàng Thượng “ban mưa móc” – > Bình đẳng, công bằng. (Elvie Yuen)

Đại Ma Vương đòi đến nhà tui ! ! !

Nguyên nhân là do tui muốn uống trà pha bằng nước ở thị trấn Sơn Hải!

Cái gì gọi là bê đá đập vào chân mình, Diệp Khai xem như đã biết.

Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy, cái chân mình……

Đau quá ! ! !

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Uyên có chiếc vali tuy không lớn, nhưng hình như chứa rất rất nhiều thứ………

Uống trà, uống trà, uống trà

Một ngụm một chén

One thought on “Kỳ Huyễn Dị Điển – 30

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.