Kỳ Huyễn Dị Điển – 3

Edit: Sổ

Trại gà của bà Hải

Rõ ràng mới có 3 giờ chiều, mặt trời còn rất chói mà nơi ở của bà Hải lại tối om.

Nhà bà ở trong rừng, trừ căn nhà và sân là đất bằng thì xung quanh đều là cổ thụ không biết đã sống bao nhiêu năm.

90% cây cối trên núi đều cùng một loài, thân cao thẳng tắp, phân nhánh cực ít. Chỉ ngọn cây mới thường thường đâm ra tán lá tươi tốt, cành lá xanh mướt to to nhỏ nhỏ, đua nhau vươn mình trông như một đám mây xanh biếc “bồng bềnh” trôi trên núi. Đương nhiên, chỉ khi nhìn từ chân núi lên mới thấy giống mây xanh. Đến khi đứng trên núi ngẩng đầu nhìn lại thấy nó giống “Mây đen”.

Lâm Uyên không biết tên khoa học của loại cây này là gì, nhưng người dân bản địa đều thống nhất gọi là cây Mây Đen. Gỗ mà mọi người cần sử dụng gần như đều xuất phát từ loại cây này. Đồ nội thất làm từ cây Mây Đen mang một hương thơm thuộc về riêng thiên nhiên rất kì diệu. Nội thất của nhà Lâm Uyên cũng được làm từ loại gỗ này.

Chế phẩm làm từ gỗ cây Mây Đen phơi khô đều mang hương thơm. Cây Mây Đen chưa bị chặt, vẫn đang sinh trưởng lại mang một loại hương thơm hoàn toàn khác biệt với mùi hương sau khi phơi khô.

Mùi hương đó giống như hương hoa tập kích người ta, nhưng thật ra lại không phải là hoa. Cây Mây Đen không nở hoa, hương hoa được tán ra từ cành và lá của chúng.

Đó là hương vị làm lòng người tĩnh lại, nghe nói còn giúp người ta ngủ ngon hơn vào ban đêm, nên rất nhiều người lớn tuổi thường có thói quen sống trên núi.

Nhưng bà Hải không phải một trong những người đó.

Nguyên nhân bà sống ở nơi đây thật ra chỉ có một: Bà nuôi gà.

Bà cung ứng gần một nửa lượng gà và trứng cho thị trường thị trấn, dựa vào đó ta có thể tưởng tượng được nhà bà nuôi bao nhiêu con gà rồi đó.

Ban đầu bà sống dưới chân núi, nhưng vì nuôi quá nhiều gà, tiếng động lớn, mùi bốc lên cũng lớn, ngày nào cũng bị hàng xóm ồn ào khiếu nại nên bà đơn giản chuyển chỗ ở và trại gà của mình lên núi sống luôn. Chưa kể đến bán kính trăm dặm chỉ có mình bà sinh sống, xung quanh nơi ở của bà còn được bao bọc bằng hương thơm ngát của gỗ cây Mây Đen, nhờ thế mà trại gà không còn mùi gì khó ngửi nữa. Tiếng gà cũng bị tầng tầng cây Mây Đen lọc rớt, bên ngoài cũng không nghe được bất cứ tiếng gì.

Nhưng tương tự, như vậy thì dù bà Hải xảy ra chuyện gì người bên ngoài cũng không biết.

Vào ngày đầu tiên Lâm Uyên chịu trách nhiệm đi tuần tra, vừa đến bên này đã gặp bà té ngã. Trước lúc anh đến bà đã nằm bất động trên mặt đất khoảng 4 giờ, bên cạnh là một đám gà líu ríu, gần như không ai nghe được tiếng kêu của bà. Lâm Uyên cõng bà chạy một mạch đến bệnh viện, may mà không có gì quá nguy hiểm. Từ đó về sau anh luôn rất chú ý đến tình hình chỗ bà Hải.

Rốt cuộc thì bà Hải vẫn là một người già không con không cái, một thân một mình sống giữa chốn rừng sâu núi thắm.

“Bà Hải ơi!” Như thường lệ, đầu tiên Lâm Uyên hô một tiếng ngoài cửa sân, giọng không quá lớn, tai bà Hải cũng không điếc.

Quả nhiên, tiếng gọi vừa dứt chưa đến một phút, một bà cụ mặc đồ thể thao đã đẩy cửa phòng bên trái đi tới —— đó là chuồng gà.

Bà Hải không cao, người rất gầy, nhưng là một cụ già có tinh thần quắc thước(*), trên tay cầm một thùng đựng thức ăn cho gà.

(*)Tuổi già mà còn nhanh nhẹn mạnh mẽ.

“Tiểu Lâm à…..” Đầu tiên bà kêu tên Lâm Uyên xem như đáp lại, sau đó hơi nâng cằm lên:” Ta nhớ mình đưa con chìa khóa rồi mà nhỉ? Về sau con tự mở cửa vào nhà là được rồi.”

“Không phải tình huống khẩn cấp không thể sử dụng, nếu không chẳng phải là tự ý xâm nhập gia cư bất hợp pháp sao ạ?” Lâm Uyên lắc đầu nói với bà.

“Cái loại đầu óc ù lì không thông nổi này của con rốt cuộc giống ai hử….” Bà cụ nhỏ giọng lẩm bẩm, cũng không có ý định ra mở cửa: “Cửa sân hỏng rồi, cứ đẩy ra là được.”

Lòng hơi nao nao, Lâm Uyên lập tức đẩy cửa vào trong, để ý thấy khóa cửa bị hỏng thật.

Nhìn kĩ còn thấy có vết cào…..

Anh ngồi xổm xuống, sờ vào dấu vết như bị móng vuốt cào ra kia.

Nhà bà Hải cũng giống như nhà ở thị trấn, hàng rào và cửa đều làm từ gỗ cây Mây Đen.

Loại gỗ này sau khi phơi khô khá cứng, rất khó để lại dấu vết. Vết cào dưới tầm mắt anh sâu khoảng 8mm, chứng tỏ sức thứ tạo ra dấu vết này khá lớn….

“Con mang cho bà món Tiểu Sơn làm, nhưng hơi lạnh rồi. Bà hâm nóng lên rồi hãy ăn.” Lâm Uyên đưa túi cho bà, tiếp tục quan sát khóa cửa rồi đứng dậy:”Hộp dụng cụ nhà bà để ở đâu? Con thử xem có sửa được cửa không đã.”

“Cứ để đấy. Thị trấn có các con rất an toàn. Hay là chúng ta đi ăn trước đi?” Bà Hải cầm túi nói với Lâm Uyên:” Bên bà có rau củ tươi, còn có cả rau hẹ. Con chưa ăn cơm đúng không? Để ta làm thêm hai món nữa….”

“Cửa quan trọng hơn. Con sửa cửa trước đã.” Lắc đầu từ chối gợi ý của bà Hải, Lâm Uyên rốt cuộc tìm được thùng dụng cụ dưới sự chỉ dẫn của bà, bắt đầu lạch cạch sửa cửa.

Không giống với đàn ông con trai lớn lên ở thành phố tiện lợi, hơn nửa đàn ông sống trong thị trấn đều giỏi làm việc thủ công. Sửa bóng đèn hay sơn cái chi chi đó đều là kỹ năng thiết yếu mà từ lúc còn nhỏ đã phải làm đi làm lại. Ở tuổi Lâm Uyên thì cơ bản việc sửa chữa trong nhà đều do bọn họ bao thầu, đặc biệt Lâm Uyên còn khéo tay hơn đàn ông bình thường trong thị trấn. Thỉnh thoảng còn có người chuyên môn tìm anh nhờ sửa đồ hộ.

Sau khi dỡ cửa anh mới phát hiện phần dưới cửa cũng bị hỏng, lúc nhấc lên còn bị rớt một miếng – chắc chắn do lực cực mạnh đập vào tạo thành.

Lỗ khóa cũng bị kẹt, muốn sửa cũng không được. Không còn cách nào, anh chỉ đành dỡ hết xuống, sau đó dứt khoát dùng gỗ Hải bà bà tích lũy dựng cửa mới. Nhà bà không có ổ khóa dự phòng, anh dùng biện pháp truyền thống làm một cái khóa bằng gỗ, là loại cài từ trong ra ngoài.

Anh làm đến mệt thì cởi hết áo khoác và áo sơmi để sang một bên, chỉ giữ lại áo thun bên trong. Cử động một cái là bả vai rộng lớn và cơ bắp mạnh mẽ cũng chuyển động theo, trong không khí như có mùi mồ hôi của thanh niên trẻ tuổi.

Bà Hải không vào nhà luôn. Trong lúc Lâm Uyên sửa cửa thì bà nhặt rau, rửa rau, sau đó dùng bếp đất trong sân xào một đĩa đồ ăn.

Đến lúc Lâm Uyên chôn xong cửa mới bà cũng dọn xong một mâm cơm.

Hai người lặng yên ăn xong bữa cơm không biết giờ giấc.

“Chuyện mất gà… xảy ra bao lâu rồi ạ?” Cơm nước xong xuôi Lâm Uyên mới hỏi chuyện này.

“Ta nghĩ đã…..Trước mắt mất tổng cộng hơn 30 con, chắc cách đây ít nhất 2 tuần? Đến lúc mất kha khá gà ta mới phát hiện ra.” Bà đáp.

“Lúc mất gà bà có nghe thấy tiếng động gì không?”

“Không. Ta còn cố ý không ngủ 2 ngày canh trước chuồng gà, cơ mà vẫn mất.”

“……Bà quá liều lĩnh rồi, không thể tự mình canh chừng như vậy được. Ít nhất bà cũng phải gọi ai đó canh cùng chứ, gọi con cũng được.”

“Ầy….Mới mất con gà đã gọi cảnh sát, có kì quá không?”

“Không kì. Dù sao bình thường bọn con cũng chẳng có việc gì làm.”Một hơi uống xong cốc trà bà Hải pha, Lâm Uyên xoay người đi xem chuồng gà.

Chuồng gà cực lớn được bà Hải quản lí rất tốt. Mấy năm nay bà Hải đã giảm nhỏ quy mô nuôi gà nên 30 chiếc lồng sắt trống không nhìn qua rất bắt mắt.

Lâm Uyên kiểm tra đám lồng đó rất cẩn thận.

“…..Ta vẫn luôn cảm thấy không phải người trộm, chắc mọi chuyện vẫn ổn.” Khi anh kiểm tra lồng sắt thì bà Hải đứng sau nói chuyện.

Lâm Uyên lắc đầu:”Đôi khi không phải do người trộm lại càng nguy hiểm.”

Anh vừa nói vừa đi ra cửa:”Con xuống chân núi một chuyến. Bây giờ con vẫn chưa yên tâm về cái cửa này. Con đi mua ít vật liệu về sửa lại.”

“Hở? Chờ đã, ta đưa tiền cho con!”

“Không cần, chờ lát nữa con về bà đưa một thể là được.” Lâm Uyên vẫy tay với bà, đoạn nhanh nhanh xuống núi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.