Kỳ Huyễn Dị Điển – 44

Công việc mới

“Gì cơ?! A Uyên anh muốn tìm việc bán thời gian á?”

“Sao lại muốn tìm việc bán thời gian nha?”

“Từ từ —— A Uyên, anh tìm được việc rồi?!” Tiếp tục đọc

Advertisements

Kỳ Huyễn Dị Điển – 43

Kế hoạch tương lai

“Ai chà ai chà ~ trước kia em luôn cảm thấy buổi tối mỗi ngày đều rất chán… không phải, rất rảnh rỗi chứ ~ bây giờ nhoáng cái đã được lấp đầy, cảm giác thật sự hông tệ ~” Thâm Bạch hoàn toàn không biết mình sắp nghênh đón cái gì duỗi lưng một cái, mặt mày hớn hở nói với Lâm Uyên bên cạnh. Tiếp tục đọc

Kỳ huyễn dị điển – 42

Lớp bổ túc

Sau khi bảo mình phải vào phòng bận một lát, Thâm Bạch bận rộn tròn hai tiếng trong đó. Trong lúc phát động bạn học trong trường cung cấp thông tin về lớp bổ túc, bản thân cậu cũng điều tra về cách phân chia, phương pháp kiểm tra, khu vực phân bố và tỉ lệ trúng tuyển… vân vân mây mây của đại học Cảnh sát trước.

Ngay cả lúc chính cậu thi đại học cũng chưa bao giờ vất vả như vậy! Tiếp tục đọc

Kỳ huyễn dị điển – 41

Lâm Uyên nhờ giúp đỡ

Mới đầu chỉ là sương đen mà thôi.

Trong đầu nghĩ đến mèo đen, đám sương mù kia liền thật sự biến thành một con quái vật trông giống mèo đen.

Đúng vậy, là quái vật.

Nó không có mắt, miễn cưỡng nhìn ra tứ chi giống mèo xé toạc ra rồi liền lại với sương đen xung quanh. Nó dữ tợn, giãy giụa, cắn xé ra một khe sương mù tựa như cái miệng, dường như gào thét.

Không mắt, hình dạng lửng lơ bất định, từ đầu đến đuôi thứ đó là quái vật. Tiếp tục đọc

Kỳ Huyễn Dị Điển – 40

Truyện vừa hoàn ở chương 299 với 11 quyển nhé, không biết có phiên ngoại không. Hiện wikidich đã có bản qt, trên wattpad có bản edit nhanh (gần giống qt nhưng dễ đọc hơn trang wikidich) đã đến chương 200.

Edit: Sổ

Tắm cho meo meo

“Lần đầu tiên thay thuốc có thể sẽ hơi đau……” Người phụ trách thay thuốc cho Lâm Uyên là một người phụ nữ đã hơi có tuổi, đeo một cặp kính y tế, khóe môi treo nụ cười làm người ta như tắm gió xuân, khiến người ta cảm thấy vô cùng thả lỏng. Tiếp tục đọc

[Nguyệt Hạ Tang] Hồi ký của Olivia

Người viết: Minh Lan

Dạo này bệ hạ Olivia đang viết hồi ký. Chuyện bắt nguồn từ một chiều hoàng hôn nọ, thằng nhóc con thứ hai của họ (lại là nhóc con ấy) đi học về khoe rằng hôm nay cô giáo (lại là cô giáo ấy) dạy một thể loại văn học mới, gọi là hồi ký. Nhóc kể, cô giáo nói rằng có rất nhiều nhân vật nổi tiếng ở đế quốc viết hồi ký, quyển hồi ký sau khi xuất bản thu được rất nhiều tiền, rất rất nhiều tiền. Kể tới đây, mắt thằng nhóc sáng rỡ, cánh nhỏ vỗ lên vai ba ba, miệng chíp liên hồi: “Ba ba yên tâm, con sẽ cố gắng trở thành người nổi tiếng rồi viết hồi ký kiếm thật nhiều tiền nuôi ba ba, ma ma và các ông.” Tiếp tục đọc